Quan tham nọ có nuôi một con chó và một con mèo; nhân lúc vắng vẻ, chó than vãn với mèo:
- Ngôi biệt thự này chẳng có lấy một con chuột, chú mày suốt ngày rong chơi nhưng vẫn được ông chủ cho ăn ngon, lại còn được ôm vào lòng vuốt ve. Còn ta, cả đêm phải đi tuần tra canh gác, vất vả, nguy hiểm thế mà thỉnh thoảng còn bị ông chủ đá mũi giày cho một cái đau điếng.
Mèo bảo:
- Em được ông chủ yêu là do em biết nghệ thuật sống đấy bác chó ạ!
- Nghệ thuật?- Chó ngạc nhiên.
- Chứ sao, chủ mình là quan tham, đục khoét tiền của Nhà nước rất giỏi nên tiêu tiền như nước, nhất là vào cái khoản em út. Mỗi năm ông đều thay một cô thư ký, đầu óc bã đậu nhưng chân dài, trẻ và đẹp. Mỗi khi vào phòng ông ký công văn, giấy tờ, các cô đều sà vào lòng ông để ông"âu yếm" vì vậy khi về nhà, em cũng sà vào lòng ông, nũng nịu để ông nhớ lại cái cảnh tình tứ với các nàng. Không những thế em còn luyện giọng, không kêu "meo meo" nữa mà kêu "em em" để đầu óc ông chủ lại có dịp bay bổng đến các em.
Nghe mèo nói về nghệ thuật sống, chó thấy có lý, liền nghĩ cách học theo mèo để được ông chủ yêu mến. Mất ba đêm thức trắng để suy ngẫm, chó đã nghĩ ra được kế sách theo phương pháp suy luận: Mỗi lần ân ái với cô thư ký, ông chủ chắc chắn rất sung sướng ; vì vậy từ nay không sủa "gâu gâu" nữa mà sủa thành "sướng sướng".
Sung sướng vì nghĩ được kế hay nhưng lại quá nóng vội nên chó không chịu tập tành như mèo mà quyết định áp dụng ngay kẻo quên mất. Tối ấy, quan tham vừa bước từ xe hơi xuống thì chó đã chạy ra sủa. Thì đã bảo là vì không chịu khổ luyện nên tiếng sủa của chó, thay vì" sướng sướng" lại biến thành" súng, súng". Quan tham có tật giật mình, nghĩ rằng con chó này sẽ đem lại điềm gở, súng có nghĩa là bị bắn tử hình nên bảo anh lái xe đem con chó về giết thịt.
Lúc chó bị trói xong, con mèo đi lại lắc đầu:
- Bác bắt chước em nhưng không có nghệ thuật, thà bác cứ sống như bác đã sống, tuy có vất vả nhưng vẫn được sống, đằng này...
Chó nghe thế chỉ biết rơi nước mắt, than thân trách phận mình hẩm hiu.
Sưu tầm |